U23 Việt Nam – kiên cường tinh thần dân tộc Việt Nam

Chúng tôi học ở Nga, ở một nơi lạnh giá, hằng ngày việc sống và học tập trong tuyết đã trở thành cái cảm giác quá đỗi quen thuộc. Nhưng mỗi lần đi qua cái sân vận động lớn của trường đại học, tuyết rơi dày, người Nga họ vẫn đá bóng, tôi chỉ biết tặc lưỡi và lắc đầu đầy thán phục, còn đối với tôi, dù thích chơi đá bóng cỡ bao nhiêu cũng xin chào thua. Cái cảm giác vừa chống chọi với cái lạnh, vừa phải cầm bóng, chống chọi các đợt tấn công đầy nguy hiểm của đội bạn, rồi phát động tấn công để hi vọng tìm kiếm bàn thắng, thật chẳng dễ dàng, với những cầu thủ Việt Nam nhỏ bé, và phần lớn trong số ấy có lẽ làn lần đầu tiên được chơi dưới sân tuyết. Bạn có thấy trung vệ Tiến Dũng chảy máu miệng, tiền đạo Công Phượng phải phân bua với trọng tài ở hiệp 2 trận đấu nhằm đề nghị cho đội được nghĩ ngơi uống nước, bạn có thấy các cầu thủ đã ngồi xuống sân cỏ, ngồi khóc nứt nở như những đứa trẻ con khi trận kết thúc, họ đã quá lạnh và quá mệt vì ngoan cường chiến đấu.

Cầu thủ Việt Nam tiếc nuối sau trận chung kết

Còn đối với Uzbekistan, phải nói họ có một lối chơi đậm chất Châu Âu, kỹ thuật và chiến thuật đều tốt, họ còn có lợi thế, ở đất nước của họ, việc chơi bóng dưới tuyết lạnh có lẽ đã không phải chuyện quá xa lạ. 119 phút trôi qua, những tưởng sự quả cảm của các chiến binh áo đỏ một lần nữa dẫn đến loạt sút penalty vốn đã mang lại “may mắn” cho các cầu thủ của chúng ta qua hai trận đấu trước Iraq và Qatar, nhưng không, chúng ta đã chậm chân trước ngưỡng cửa thiên đường, chiếc cúp vô địch đã “định mệnh” không thuộc về chúng ta, giấc mơ ngọt ngào của ngày hôm qua đã kết thúc, hôm nay chúng ta hãy mơ về giấc mơ cho một nền bóng đá Việt Nam trong tương lai, về những lứa cầu thủ tài năng như Quang Hải, Tiến Dũng,…

Bàn thắng đẹp như mơ của Quang Hải giúp Việt Nam gỡ hòa 1-1

Cả dân tộc Việt Nam chúng ta, cả Asean và cả những người bạn nước ngoài yêu mến Việt Nam đã sống trong những cung bậc cảm xúc đầy hạnh phúc, nụ cười đã hóa thành những giọt nước mắt chiến thắng sau trận bán kết. Những người bạn ngồi cạnh tôi khi xem trận chung kết đã ngồi bệt xuống đất, vẻ mặt ủ rũ, họ cố nén cho những giọt nước mắt không rơi khi Uzbekistan ghi bàn đúng vào phút cuối cùng của hiệp phụ thứ hai. Ngỗi lờ đễnh lướt mạng xã hội, cập nhật mấy trang báo mạng sau trận đấu, thấy rằng người dân vẫn ra đường để chúc mừng các cầu thủ “con cưng”, chưa bao giờ, nước Việt ta được sống trong những ngày đoàn kết và hạnh phúc hơn thế, nơi những nguyên thủ quốc gia xuống đường như những cổ động viên bình thường, màu cờ sắc áo, dải ruy băng trên tay và hô to “Việt Nam vô địch”, nơi hàng loạt công ty, nhà máy cho toàn bộ nhân viên nghĩ việc để xem bóng đá, nơi trường học cho học sinh nghĩ học để tham gia cổ vũ,…và có cả hàng ngàn những người con xa Tổ quốc vẫn hướng về và hát mừng khúc ca hi vọng chiến thắng theo từng nhịp bóng lăn. “Thua” trận cuối, chúng ta là những á quân U23 châu lục, nhưng chúng ta đã là “quán quân” trong lòng người hâm mộ, AFC đã trao cho Uzbekistan chiếc cúp vô địch, còn đối với đội tuyển U23 Việt Nam họ được bầu chọn cho đội fair-play nhất giải, có lẽ điều ấy, cả châu Á này, không còn ai phải chối cãi nữa. Hãy trở về Việt Nam như những người hùng, hãy hân hoan với chiến tích lịch sử này và giữ mãi khát vọng và tinh thần chiến đấu của dân tộc Việt Nam, chúng ta muốn được hát khúc ca chiến thắng nhiều hơn nữa trên đấu trường châu lục và thế giới trong những năm tiếp tới!

Đội tuyển U23 Việt Nam – Á quân AFC cup 2018

 Sau khi trận chung kết U23 Châu Á kết thúc, một người bạn đến từ nước Anh của tôi đã viết: “you don’t alway win, but everytime you lose, you get better”.

You may also like...

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.