Category: Chân dung người lính 2013

0

NL14 – Nhật ký người lính

(SvIrk) – Trời đã gần tối, khắp nơi chỉ một màu xanh thẫm. Người chiến sĩ lúc ấy bắt đầu thấy chân như mất cảm giác. Anh có thể cảm nhận được máu đang chảy xuôi xuống chân của mình. Dựa lưng vào cây, anh nghĩ về những kế hoạch còn dang dở, nghĩ đến người mẹ già ở quê, lúc anh đi còn đang lợp dở mái bếp, anh hứa mùa hè tới sẽ về để sửa nốt… Chính khoảnh khắc ấy, cô gái kéo cổ tay anh, xốc cả người anh lên vai. Trong khi người chiến sĩ trẻ đang quá kinh ngạc thì cô gái dùng dây buộc lưng anh vào mình và chỉ nói có một điều: “tôi cũng tự có lựa chọn của mình, đi thì cùng đi, không phải nói nhiều.”…

0

NL13 – Chuyến xe đi Hồ Gươm

(SvIrk)- Rồi dần dần, chẳng biết tự bao giờ nữa, anh và bạn ấy thường xuyên rủ nhau đi chơi, thường xuyên nói chuyện hơn, chia sẻ với nhau nhiều hơn, ngại ngùng đỏ mặt khi bị các bạn trong khóa gán ghép thành một cặp. Anh lính cũng chẳng biết nữa, anh chỉ biết giờ vắng bạn ấy anh buồn lắm, thấy bạn ấy không vui thì anh cũng không thể cười được. Cứ thế cứ thế cho đến một ngày, “cậu và tớ” ngày nào giờ đã chuyển thành “anh và em” với tiếng yêu dịu ngọt trên đầu môi…

0

NL12 – Em – người lính của gia đình

(SvIrk)- Với ngày nào đó em vẫn còn bé và thơ dại lắm, một đứa chỉ biết trêu con nít, chỉ biết trêu thầy và suốt ngày nghỉ học, một đứa còi cọc và suy dinh dưỡng, vừa gầy gầy, vừa bé bé, nhưng lại có ước mơ cao cả làm một người lính, một người đi theo con đường cách mạng thời bình.

0

NL10 – Có một tình yêu như thế

(SvIrk)- Những ngày cuối tuần, những ngày lễ cô giam mình trong phòng. Những món quà anh tặng, cô vẫn cất giữ cẩn thận. Hũ hạc giấy cùng với sao may mắn vẫn đặt bên cạnh tấm hình anh mặc quân phục, bên trên là một bức tranh do bàn tay cô thêu. Cô gọi đó là góc kỉ niệm. Mỗi tối trước khi ngủ, cô thầm chúc anh ngủ ngon và mỗi sáng, chúc anh ngày mới vui vẻ và học tập tốt…

0

NL8 – Em không thích màu xanh lá cây nhưng em yêu màu xanh áo lính

(SvIrk)- Tình yêu với người lính của em cũng đã đi qua biết bao mùa. Lần đầu quen anh là một ngày tháng Sáu với cái nắng oi nồng của mùa hạ, rồi yêu anh khi thu sang và phải xa anh khi đông cũng vừa chớm đến. Anh nắm tay em vào một ngày thu có nắng ấm rồi lại để bàn tay em chênh vênh lạc lõng giữa mùa đông giá lạnh của Hà Nội. Em chẳng thích anh đi du học và rất ghét anh những ngày đầu khi em phải làm quen với sự trống vắng đó.

0

NL7 – Ước mơ và tình yêu

(Svirk)- Ai đấy khi nắm tay người mình yêu quý, khi tận hưởng niềm vui cuộc sống, hãy nhớ rằng dưới chân mình là cát sỏi, là máu xương mồ hôi nước mắt của biết bao lực lượng vũ trang nhân dân đã hi sinh tuổi xanh, mơ ước cá nhân để làm nên màu xanh cho non sông đất nước. Biết bao chàng trai cô gái đã xa gia đình, xa người thương, xa những gì thân thương hi sinh tình yêu cá nhân chật hẹp để lên đường làm nhiệm vụ, cống hiến cho Tổ quốc "balo con cóc anh lại lên đường"…